Chào mừng đến với bariavungtau.com

0906 881 081

 

Lời ru cho con

Dòng đời đã cuốn xa vòng tay mẹ. Con mệt nhoài sau những vất vả lo toan, con chông chênh bên con đường gập ghềnh nắng gió, bước chân dài một mình hun hút đêm thâu. Con ở bên mẹ, cùng một mái nhà, nhưng dòng đời vẫn cuốn con đi.

Xa vòng tay mẹ. Bao nhiêu đắng cay, đắng cay u buồn. Cuộc đời không chỉ còn có những lời ru. Những cuộc mưu sinh chật vật, những phi vụ làm ăn chà đạp lẫn nhau, giọt rượu đắng môi, những mối tình thoáng qua rồi đi mãi...

 

http://khoctham.us/5/Library/Images/20/2007/09/anhphainghe/mother.jpg
Mẹ ơi! Bóng dáng mẹ đã phôi pha theo tháng ngày.
(Ảnh: Google)

Những đêm khuya mẹ chờ cơm với một chút càu nhàu kẻ tham công tiếc việc, làm con ngộp thở. Những câu hỏi đi đâu, về đâu, tại sao... làm con bức bối. Những giọt nước mắt lặng thầm trên khuôn mặt vất vả những nếp nhăn của mẹ làm con khó chịu. Và rồi, kể cả cái áo là thẳng nếp, đôi vớ để sẵn bên đôi giày da đắt tiền cũng làm con ngột ngạt. Mẹ chu toàn quá! Cái gì mẹ cũng muốn tốt, mà cuộc đời có tốt đâu, mẹ ơi! Con quyết định ra riêng. Và rồi mỗi đứa một phương, bao giọt yêu thương đã chia hết rồi, lời ru xa rồi, giấc mơ thơ ấu...

Ngày con đi, chỉ thấy mẹ buồn, không khóc. Bao giọt yêu thương đã chia hết rồi. “Con có quyết định của con, sau lưng con là mẹ”. Một người khỏe mạnh, vững vàng như con mà phải dựa vào mẹ ? Lời ru xa rồi, giấc mơ thơ ấu. Con tiếp tục lao vào những cuộc mưu sinh nay châu Âu, mai bờ Đông, bờ Tây nước Mỹ. Có lúc tưởng trượt dài bên bờ vực thẳm, nhưng vẫn chộp được vài nhánh cây gãy để tồn tại. Có lúc con tưởng mình khao khát chạy ào về bên mẹ, vì chỉ có mẹ, mẹ đã nâng con dậy, khi con ngã trên đường đời, nhưng sự kiêu hãnh của một thanh niên (hay sự hèn nhát của chính con?!) đã làm con chùn bước. Con không quay về, không thể quay về. Mặc dù chiều nay, vô tình nhìn thấy mẹ đi chợ với giỏ thức ăn đầy ắp, hàng xóm cười: “Một mình bà, mua gì nhiều thế?”, “À, lỡ con nó về...”. Con đã biết, con sai rồi mẹ ơi! Bóng dáng mẹ đã phôi pha theo tháng ngày.

Cũng vô tình, con biết được bài hát Lời ru cho con của nhạc sĩ Xuân Phương. Mẹ đừng cười, của bạn con gửi tặng đấy. Vẫn mong cho con, ấm êm một đời. Hạnh phúc khi con cười, yên lòng khi thấy con vui. Mẹ đã nâng con dậy, khi con ngã trên đường đời. Mà, bàn tay mẹ có khỏe nữa đâu...

Dù cho nắng có pha màu buồn, cho dù mắt nhắm tay buông, dành cho con hết mọi nguồn yêu thương.

Phải không mẹ?

theo blog

Bình luận

Nội dung của trường dữ liệu này được giữ kín và sẽ không được hiển thị công khai.
  • Địa chỉ trang web và địa chỉ thư điện tử sẽ tự động được chuyển thành liên kết.
  • Allowed HTML tags: <a> <img> <table> <tr> <td> <p> <iframe>
  • Các dòng và đoạn văn bản sẽ tự động được ngắt.

Thông tin thêm về các tùy chọn định dạng

CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
18 + 0 =
Solve this simple math problem and enter the result. E.g. for 1+3, enter 4.

Đặt phòng trực tuyến